“Vô vi” không phải là không hành động. Đó là hành động không cưỡng ép, không đẩy sự việc vượt quá nhịp phát triển tự nhiên.

Làm điều vừa đủ

Vô vi là sự tỉnh táo để nhận ra khi nào nên tiến, khi nào nên lùi lại để nhìn toàn cảnh.

“Nước chảy vì không tranh đường với đá.”

Ta có thể thực hành bằng cách làm một việc với sự chú tâm, rồi để nó có thời gian tự nở ra. Thuận theo tự nhiên không phải là buông xuôi trước đời sống — mà là tin tưởng vào nhịp điệu của sự vật.