Chánh niệm không đòi hỏi một khung cảnh đặc biệt. Nó bắt đầu bằng việc nhận biết: tôi đang hít vào, tôi đang thở ra. Không cần sửa hơi thở, cũng không cần làm cho tâm trí trống rỗng.
Đừng tìm ở nơi xa
Mỗi khi tâm trí đi quá xa về phía điều đã qua hoặc điều chưa đến, hãy trở lại với một chu kỳ thở. Cảm nhận không khí đi vào, lồng ngực nâng lên, rồi chậm rãi đi ra.
Sự trở về ấy không giải quyết tức thì mọi khó khăn. Nhưng nó tạo ra một khoảng cách nhỏ giữa ta và phản ứng của ta. Trong khoảng cách ấy, tự do bắt đầu.
“Một hơi thở được nhận biết là một bước chân trở về nhà.”