Đầu một chặng đường mới, ta hay đặt ra những lời hứa rất lớn: sẽ luôn bình tĩnh, sẽ thay đổi hoàn toàn, sẽ không làm ai buồn nữa. Ý muốn ấy đáng quý, nhưng đôi khi khiến ta mệt vì phải mang theo một hình ảnh quá hoàn hảo về mình.

Trong thực tập, một lời phát nguyện có thể nhỏ và gần: hôm nay nói chậm hơn một chút; hôm nay không đáp lại bằng cơn nóng giận đầu tiên; hôm nay nhớ thở trước khi bước vào nhà. Lời nguyện không dùng để trách phạt khi ta chưa làm được. Nó là ngọn đèn nhắc ta nhớ hướng mình muốn đi.

Ý hướng quan trọng hơn sự căng thẳng

Khi phát nguyện, ta không buộc tương lai phải theo ý mình. Ta chỉ gieo một hạt lành vào hiện tại. Có ngày ta quên, có ngày làm chưa trọn; rồi ta lại quay về, không cần tự kết án. Sự trở về ấy chính là một phần của con đường.

Tâm lớn không nhất thiết bắt đầu bằng việc phi thường. Nó được nuôi bằng những lần biết mình đang làm gì, vì ai, và với tâm nào. Một cử chỉ tử tế được làm tỉnh thức có thể làm dịu cả người cho lẫn người nhận.

Một lời nguyện vừa sức

Trước khi bắt đầu ngày mới, hãy đặt tay lên ngực và thầm nhắc một câu: “Hôm nay, tôi nguyện có mặt trọn vẹn trong một việc.” Chọn việc ấy thật cụ thể: bữa cơm, cuộc họp, hoặc lúc lắng nghe một người thân.

Nếu đến cuối ngày bạn chỉ nhớ được một lần quay về với lời nguyện ấy, điều đó đã đủ đáng quý. Hạt giống không cần nở ngay. Điều cần là ta tiếp tục tưới nó bằng sự dịu dàng.